Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài học thành công. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài học thành công. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Bài học từ tài xế của Tỷ phú Lý Gia Thành

Đây là câu chuyện về người tài xế của Lý Gia Thành, tỷ phú Hong Kong. Ông tài xế này sau 30 năm lái xe cho Lý Gia Thành cũng đến tuổi nghỉ hưu. Lý Gia thấy vậy liền ngỏ ý tặng cho ông số tiền 2 triệu đô Hong Kong (khoảng 280 ngàn $) làm tiền dưỡng già.

Tài xế liền từ chối và nói rằng bản thân mình đã để dành được 20 triệu đô Hong Kong từ khi lái xe cho Lý Gia.
Lý Gia Thành thấy lạ liền hỏi; mỗi tháng lương của lái xe khoảng 6000 đô HK vậy làm sao trong 30 năm lại có 20 triệu đô HK?
Ông tài xế trả lời: mỗi lần nghe ông nói chuyện qua điện thoại muốn mua mảnh đất nào hay cổ phiếu nào sắp lên giá là tôi liền ghi chép và lấy tiền tiết kiệm mua một ít. Bây giờ tính ra số tài sản đó cũng được 20 triệu đô rồi.

Lý Gia Thành, tỷ phú Hong Kong


GẦN MỰC THÌ ĐEN GẦN ĐÈN THÌ RẠNG!

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Một cách làm để trở nên giàu có

 “Hãy ngồi xuống, tự vẽ ra một cuộc sống cá nhân thông minh nhất". Giả sử thu nhập hàng tháng của bạn là 6 triệu đồng, hãy chia làm 6 phần 

Trên đường băng

Tony vừa đi ăn cơm với Lim, một triệu phú người Singapore về. Lim học không giỏi, chỉ tốt nghiệp 1 khóa dạy nghề nhà hàng. Ban đầu Lim đi phụ bếp, lên đầu bếp rồi tích lũy ra riêng, mở chuỗi nhà hàng, đầu tư bất động sản, công nghệ, sang nước ngoài mua các dự án…

Tony dắt theo 1 con dượng để hạc hỏi. Bạn hỏi Lim, bạn là một người vừa đi làm, với thu nhập hiện nay là 6 triệu đồng, tức 300 USD, ở Sài Gòn, bạn muốn cất cánh thì phải làm sao?

Lim ngồi vạch ra một lộ trình, nói đây là nội dung Lim được học ở một khóa Entrepreneurship. Tony thấy khá hay nên ráng nhớ lại, diễn theo ngôn ngữ của mình, mời các bạn theo dõi.

Hãy ngồi xuống, tự vẽ ra một cuộc sống cá nhân thông minh nhất

------------------------------------------------------------
“Hãy ngồi xuống, tự vẽ ra một cuộc sống cá nhân thông minh nhất. Giả sử thu nhập hàng tháng của bạn là 6 triệu đồng, hãy chia làm 6 phần

 1. Ở : nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Ví dụ ở tp HCM, nên ở Suối Tiên/An Sương chẳng hạn, có hàng chục chuyến xe buýt vô chợ Bến Thành (sau này theo Metro số 1,2). Lúc ngồi trên xe buýt cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao? Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ. Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu. Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi big illusion, đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn: Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, dĩa cơm bình dân nơi gần nhất. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.

3. Chơi: Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn đơn giản thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, thu nhập cao hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp,…để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, bình luận tò mò Tony buổi sáng là ai, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD=200 ngàn tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

5. Đi: Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.

Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất (ví dụ airbnb là 1 trang web tìm nhà trọ rẻ).

6. Để dành: tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau.

Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết.

Hãy cố gắng làm thêm giờ. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy...làm ầm ầm, ầm ầm vô.

Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?”. Tư duy thế nào thì nó ra số phận thế đó.

“Số phận em, số phận cá lòng tong,
thôi thì em cứ nhao lên mặt nước.
Mấy chuyện linh tinh em phải rành mới được
Tò mò bữa ni ca sĩ X ăn gì
Cầu thủ A đi xế hộp hiệu chi
Đại gia nào, diễn viên B đang cặp?

Trên FB em, những thông tin dồn dập.
“Hum nai em buồn nhẹ mí bạn ơi
Hum nai lòng em lại chơi vơi
Làm sao đây để thoát nghèo, mí bạn?”

Cứ mãi ở ao làng, rồi ao sẽ cạn
Sao không ra sông ra biển để vẫy vùng?
Sao cứ tự trói mình trong nếp nghĩ bùng nhùng?
Sao cứ mãi online và thở dài ngao ngán?
Sao cứ để tuổi trẻ trôi qua thật chán?
......
Trên đường băng sân bay mỗi đời người.
Có những kẻ đang chạy đà và cất cánh.

Nguồn: https://www.facebook.com/TonyBuoiSang/photos/a.512668602119337.138901.511088052277392/939984612721065/?type=1&fref=nf

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

Câu chuyện về viên kim cương và những chướng ngại vật trong cuộc sống

Một doanh nhân đã mua một viên kim cương khổng lồ ở Nam Phi, kích thước của nó bằng lòng đỏ trứng gà. Người đàn ông rất buồn vì phát hiện ra một vết nứt bên trong viên đá quý này. 

>> 3 câu chuyện cuộc đời của Steve Jobs

Ông ta đưa viên kim cương cho thợ kim hoàn xem với hy vọng được tư vấn sẽ làm gì với cái vết nứt đó. Ông thợ lắc đầu và nói:

- Viên kim cương này có thể chia ra làm 2 phần, và mỗi phần sẽ đắt hơn chính viên to này. Nhưng vấn đề là chỉ cần một nhát đập bất cẩn là ta có thể sẽ làm vỡ viên đá quý kỳ diệu của thiên nhiên, biến nó thành hai cục đá sứt mẻ.

Viên kim cương

Những viên kim cương ta nhận được sẽ rẻ hơn viên to này rất nhiều, và có thể sẽ chẳng có giá trị gì. Tôi sẽ không liều mà nhận làm việc này đâu. Và những người thợ ở các nước khác nhau cũng kể cho ông những điều có thể xảy ra và cũng không dám giúp ông.

Sau đó ông được mọi người giới thiệu một ông thợ có bàn tay vàng ở Amsterdam. Và doanh nhân này ngay lập tức bay đến Amsterdam để tìm người thợ cao tuổi đó.

Ông thợ ngắm nghía viên đá quý qua kính lúp với vẻ mặt thích thú, và bắt đầu cảnh báo về những nguy cơ có thể xảy ra. Ngắt lời ông thợ, doanh nhân nói rằng ông đã nghe về câu chuyện này quá nhiều rồi và đã thuộc nó làu làu.

Ông thợ đồng ý giúp và ra giá dịch vụ. Khi ông chủ viên kim cương đồng ý, người thợ gọi cậu học nghề trẻ tuổi đang ngồi ở phía sau chăm chú công việc của mình. Cầm viên kim cương, cậu dùng búa đập một nhát dứt khoát, chia viên đá quý ra làm đôi mà không chút rụt rè, rồi đưa cho ông thợ. Doanh nhân quá đỗi bất ngờ hỏi:

- Cậu bé đó làm chỗ ông lâu chưa?

- Mới có 3 ngày. Nó vẫn chưa biết giá trị của viên đá quý này cho nên tay nó không run và rất dứt khoát.

Hãy coi tất cả những việc khó khăn trong cuộc sống đều có thể giải quyết được dễ dàng và đừng vẽ cho mình những chướng ngại vật làm bạn không thể vượt qua.

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

17 ĐIỀU PHỤ NỮ ĐẶC BIỆT PHẢI NHỚ!

Tỉ phú Lý Gia Thành,- tỉ phú giàu nhất Châu Á, 84 tuổi đã đúc kết thế này:

1. Hãy nghĩ ra cách KIẾM TIỀN như thế nào chứ không phải TIẾT KIỆM TIỀN như thế nào.

2. Có BUỒN CHÁN đến mấy cũng không lớn tiếng kêu than, phải giữ được sự BÌNH TĨNH.

3. Khi thích 1 thứ gì đó, hãy TỰ NỖ LỰC kiếm tiền mà mua

4. Nói ít làm nhiều, nếu có thể thì ĐỪNG NGỒI, vận động thích hợp hơn!

5. Không nên nghĩ rằng chỉ cần tìm được 1 NGƯỜI ĐÀN ÔNG nhiều tiền thì cái gì cũng có

6. Nếu không thích công việc hiện tại hãy THAY ĐỔI nó, còn không hãy im lặng mà làm, đừng phàn nàn.

7. Khi hiểu rõ 1 vấn đề, hãy mạnh dạn TỪ BỎ.

8. Có thể không đồng thuận, nhưng cần có sự TÔN TRỌNG

9. Khi chưa đưa ra được QUYẾT ĐỊNH, hãy để thời gian giúp bạn, nếu không có cách nào quyết định, hãy làm rồi mới nói, bằng lòng với sai lầm, không được oán hận.

10. Nhất định phải là người phụ nữ có GIÁO DỤC

11. Cần XINH ĐẸP, nhưng càng cần có KHÍ CHẤT

12. Khi bị phản bội, hãy học cách KHOAN DUNG người khác, nếu giúp được ai thì hãy giúp, nhất định không dồn họ vào chân tường, mặc dù làm được điều này là rất khó.

13. Không nên giữ THÙ OÁN, nếu có thể không gây tổn thương cho người khác thì đừng gây, không ai ở với ai cả cuộc đời, 1 số việc không nên giữ trong lòng.

14. TIỀN rất quan trọng, nhưng không được phép dựa vào đàn ông hoặc bố mẹ

15. Không quá ĐỀ CAO khả năng của mình trước tập thể, bởi khi rời xa, bạn sẽ phát hiện ra rằng, không có bạn mặt trời vẫn chiếu soi bình thường.

16. Sự việc trong QUÁ KHỨ hãy cho nó trôi qua, nhất định phải BỎ QUA.

17. Cho dù mất đi tất cả cũng không được để mất đi NỤ CƯỜI. Tâm thái quyết định tất cả

Tỉ phú Lý Gia Thành

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Con nhộng và cái kén

Khi con nhộng chui ra khỏi được cái kén chật hẹp của mình, nó sẽ tung bay vào bầu trời xanh rộng bao la đầy hoa và nắng ấm. Và đây là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời của nó.

Một ngày kia, tổ kén trên cành cây hé mở một chút. Một người ngồi gần đó quan sát: đã hàng mấy tiếng đồng hồ chú bướm cứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu ở đầu kén. Rồi bỗng chú bướm bất động, dường như nó đã kiệt sức và không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa. Thế là người đàn ông quyết định giúp đỡ chú bướm. Ông ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra. Chú bướm liền chui ra một cách dễ dàng. Nhưng nó chỉ là một thân nhộng trần trụi với đôi cánh nhăn nhúm và khô héo như chiếc lá cháy sém dưới sức nóng của ánh sáng mặt trời. Người đàn ông tiếp tục quan sát chú bướm vì ông ta nghĩ rằng thế nào đôi cánh đó cũng mọc lớn lên để kịp nâng thân bướm khi nó rời khỏi kén. Thế nhưng cả hai điều đó đều không xảy ra. Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình trường quanh với một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm. Nó chẳng bao giờ có thể bay được.

Con nhộng và cái kén


Điều người đàn ông tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp và con nhộng kia cần phải nỗ lực hết sức mình, đến mức kiệt sức để có thể chui ra. Và cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức để chui ra khỏi miệng kén như vậy, cơ thể nó sẽ tiết ra một loại dịch nhờn và bươm vào đôi cánh của nó để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời hẳn cái kén.

Nhiều lần trong đời chúng ta cần phải nỗ lực đến kiệt sức để có thể đạt được điều mình mơ ước. Nếu cuộc sống cho chúng ta một cuộc đời không có những trở ngại và gian truân, thì chính cuộc đời đó sẽ làm cho chúng ta què quặt. Chúng ta sẽ rất yếu ớt và không thể có được một sự mạnh mẽ mà lẽ ra chúng ta phải có. Chúng ta cũng chẳng thể nào tung bay được .

Cậu bé đánh giầy tốt bụng (tổng thống Brazil)

Chú bé Lula sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại 1 gia đình nông dân ở Ba-Tây (Brazil). Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, cậu đã phải đi bán đâu phụng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi và  thiếu ăn. Sau khi được lên tiểu học, lúc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, sau buổi học chú bé thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đâu đường, hôm nào không có khách, thì coi như là nhịn đói.

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần  đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào  3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: Đứa nào cần tiền nhất, thì tôi cho nó đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng.

Công đánh 1 đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn, 3 cặp mắt đều sáng lên.

Một đứa nhỏ nói: từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay cháu sẽ chết đói!“

Đứa khác nói: “Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…”

Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc, rồi nói: “Nếu cháu được  ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đưá đó mỗi đứa 1 đồng!!”

Câu nói của Lula làm Ông chủ Tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên.

Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết 1 ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, Ông cứ để cháu đánh đi chắc chắn Ông sẽ  hài lòng”

Cảm động trước câu nói đó, ông chủ tiệm đã trả cho Lula 2 đồng bạc, sau khi được cậu đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, Ông chủ Tiệm đã tìm đến Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta ,và bao cả bữa cơm tối.

Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.

Lula hiểu rằng: Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.

Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình.

Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của những  người thợ cậu ta tham gia vào công-đoàn, năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Lao Công.

Luiz Inácio Lula da Silva: đó là tên của vị tổng thống Brazil (2002 - 2010)Năm 2002, trong cuộc ứng cử tổng thống, khẩu hiệu của Lula là: Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này. Và đắc cử làm Tổng Thống  xứ Brazil.Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ 2 cho 4 năm tới.

Trong 8 năm tại chức, Ông ta đã thực hiện đúng lời mình đã hứa:

- 93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm: giúp đời!!

Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là " Con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "Con mãnh sư Mỹ Châu". Và xây nên  nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới.

Luiz Inácio Lula da Silva: đó là tên của vị tổng thống Brazil (2002 - 2010)
(st)

Câu chuyện về người nhạc công trong ga tàu điện ngầm

"Vào một buổi sáng lạnh giá tháng 1/2007, tại một ga tàu điện ngầm tại thủ đô Washington, một người nhạc công với chiếc violin của mình đã chơi tất cả 6 bản nhạc của Batch trong vòng 45 phút. Trong suốt thời gian đó, có khoảng 2000 hành khách lưu chuyển trong nhà ga, phần lớn họ đang trên đường hối hả cho công việc.

Sau khoảng 4 phút đầu tiên, một người đàn ông trung niên nhận thấy có một nhạc công đang chơi nhạc. Người đàn ông đó đi chậm lại và dừng vài giây, rồi sau đó hối hả đi tiếp để kịp lịch hẹn.

Khoảng 4 phút sau đó, người nhạc công nhận được đồng dollar đầu tiên của mình. Một người phụ nữ đã thả tờ tiền vào chiếc mũ của anh, không hề dừng lại, người phụ nữ đó tiếp tục di chuyển rất nhanh.

Đến phút thứ 6 tiếp theo, một cậu thanh niên tiến lại gần để lắng nghe bản nhạc từ người nhạc công, sau đó anh ta nhìn chiếc đồng hồ trên tay của mình rồi lại hối hả đi.

Câu chuyện về người nhạc công trong ga tàu điện ngầm
Đến phút thứ 10: một cậu bé 3 tuổi dừng lại, nhưng người mẹ vội vàng kéo mạnh tay cậu theo mình. Cậu bé dừng lại để ngắm người nhạc công lần nữa, nhưng mẹ cậu, lần này kéo mạnh hơn, khiến cậu bé phải bước theo, trong khi ánh mắt vẫn ngoái lại nhìn người nhạc công. Những hành động này lặp lại vài lần ở những đứa trẻ khác, nhưng tất cả các bố mẹ, không hề có ngoại lệ, đều ép những đứa trẻ tiếp tục di chuyển thật nhanh.

Ở phút 45: người nhạc công vẫn tiếp tục chơi những bản nhạc. Chỉ có 6 người dừng lại lắng nghe trong 1 thời gian rất ngắn. Khoảng 20 người đã thả tiền vào chiếc mũ nhưng vẫn giữ nguyên tốc độ di chuyển của họ. Người nhạc công đã thu được tổng cộng 32 dollars.

Sau 1 giờ:
Người nhạc công kết thúc phần chơi nhạc của mình, và sự yên lặng mau chóng thế chỗ, bao trùm lên tất cả. Không có ai chú ý, không có ai tán thưởng. Dường như chẳng có một sự công nhận nào dành cho anh ta.

Chẳng ai biết được điều này, người nhạc công đó chính là Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ vĩ đại nhất trên Thế giới. Anh ta đã chơi một trong những bản nhạc phức tạp nhất đã từng được viết, bằng một chiếc violin trị giá 3,5 triệu dollars. Hai ngày trước đây, Joshua Bell đã bán lại 1 nhà hát lớn tại Boston, nơi mà phải chi tới 100 dollars cho mỗi ghế ngồi để nghe anh chơi bản nhạc tương tự.

Đây là một câu chuyện có thực, Joshua Bell đã được yêu cầu chơi nhạc một cách ẩn danh ở ga điện ngầm của Washington, trong một phần thí nghiệm xã hội về sự nhận thức, thị hiếu và những ưu tiên của con người được tổ chức bởi tờ báo Washington Post.

Thí nghiệm này đã đưa ra một vài câu hỏi:

Ở một môi trường công cộng, vào một thời điểm không thích hợp, liệu chúng ta có nhận thức được cái đẹp?

Nếu có, liệu chúng ta có dừng lại để tán thưởng nó?

Liệu chúng ta có thể nhận ra tài năng trong một bối cảnh bất ngờ, không hề trông đợi trước?

Một kết luận đưa ra từ thí nghiệm sẽ có thể giống như này:

Nếu chúng ta không có thời gian để dừng lại và lắng nghe một trong những nhạc sĩ tuyệt vời nhất trên Thế giới chơi những bản nhạc tuyệt vời nhất đã từng được viết, bằng một nhạc cụ tuyệt vời nhất đã từng được làm ra..
Vậy đã có biết bao thứ chúng ta đã phí phạm bỏ lỡ khi cứ vội vã xô bồ trong suốt cuộc sống này?"

Video:

Bản dịch của Chuột Sâu Răng

Không có sự cố gắng nào là vô ích cả

Tôi thường ngồi ở quán cafe gần công ty vào mỗi buổi xế chiều, để tĩnh tâm sau 1 ngày làm việc và cũng để ngẫm nghĩ về những dự định sắp đến. Vào những lúc ấy thì tôi thường ăn bánh mì của một cậu bé. Cậu bé này choạc 17 tuổi, gương mặt tuấn tú nhưng đầy bươn chải.
Mỗi lần thấy cậu bé đẩy xe bánh mì ngang qua, thì tôi gọi mua 1 ổ. Cậu bé rất nhanh nhẹn, “dạ dạ, anh chờ em 1 phút là có ngay ổ bánh mì ngon nhất thành phố, rẻ nhất quận 10”, tay chân loắt thoắt và chỉ trong nháy mắt là xong 1 ổ bánh mì chả rất ngon. Khi đưa ổ bánh mì cho tôi, cậu bé không quên đưa 1 cây tăm xỉa răng và 1 tờ khăn giấy được xếp rất chu đáo. Cách tiếp đãi khách hàng của cậu bé cũng giống như trong một quán ăn sang trọng. Mặc dù mỗi ngày cậu ấy phải đẩy xe đi khắp quận 10 nhưng quần áo lúc nào cũng chỉnh tề, tóc tai gọn gàng.

Cậu ta cố gắng quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để mang đến sự hài lòng của khách hàng. Cậu ta cố gắng mang đến thái độ phục vụ 5 sao cho một món ăn bình dân.

Và vì sự cố gắng đó mà chỉ cách đây 1 tuần, cậu bé bánh mì dạo ngày nào đã trở thành ông chủ của 1 quán bánh mì 15k.Tôi cũng từng nghe kể 1 câu chuyện về một người lau chùi toilet. Trước đó cậu ta thất nghiệp và phải nhờ một người quen giới thiệu vào làm việc lau chùi toilet cho một khách sạn bình dân. Công việc rất hèn mọn, nhưng đối với cậu ta là cả một cơ hội được làm việc kiếm sống. Không những vậy, cậu ấy đặt hết sự nhiệt tình của mình vào công việc, chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ trong cái toilet đó. Cậu ta cố gắng hết sức mình cho những công việc mà người đời rẻ khinh.

Một ngày nọ, ông chủ khách sạn vào toilet, và nhận thấy sự khác biệt. Mọi ngõ ngách, từng milimet trên tường, trên sàn, trên cửa đều sạch bóng. Ông cho người gọi cậu bé lau chùi toilet, chỉ hỏi cậu bé 1 câu “có phải cậu là người đã làm vệ sinh toilet của khách sạn?”, cậu ta trả lời “dạ vâng”, và ngay lập tức ông chủ giao công việc quản lý khách sạn cho cậu ta.

Với tính cách chịu khó, thái độ nhiệt huyết và tinh thần luôn luôn cố gắng, cậu bé lau chùi toilet ngày nào đã dần dần leo lên những bấc thang danh vọng trong xã hội, và đã trở thành tỉ phú của nước Mỹ.

Hoa mặt trời | hoa huong duong | khong co su co gang nao la vo ich ca
Qua 2 câu chuyện trên, chúng ta thấy được sức mạnh vô hình của sự cố gắng. Cố gắng mọi lúc mọi nơi, cố gắng cho những công việc hèn mọn nhất, đơn giản nhất, nhỏ nhặt nhất, rồi bạn sẽ tự nâng mình lên những thử thách cao quý hơn. Tôi muốn khuyên bạn một câu nói mà tôi luôn nhớ: “không có sự cố gắng nào là vô ích cả!”

3 câu chuyện cuộc đời của Steve Jobs

Giữa tháng 6/2005, một bài phát biểu ở lễ trao bằng tốt nghiệp của trường ĐH danh tiếng Stanford (Mỹ) đã gây chấn động lớn ở các giảng đường ĐH và được đăng tải ở các báo giáo dục và kinh doanh trên thế giới, loan rộng trên internet. Chủ nhân bài phát biểu này là ông Steve Jobs, Giám đốc điều hành của tập đoàn máy tính Apple Computer và xưởng sản xuất phim hoạt hình Pixar Animation Studio.

Steve-Jobs-RIP
Không hàm chứa những lời hô khẩu hiệu giáo điều, bài phát biểu của ông Jobs đơn giản là một chuỗi các tự truyện của một doanh nhân thành đạt đã trải qua một cuộc đời nhiều sóng gió và bất ngờ: bỏ học ĐH, mày mò lắp ráp máy tính, bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập để rồi cuối cùng lại quay về thống trị…

Đặc biệt hơn cả, thay vì chúc các tân cử nhân Stanford một sự nghiệp thành công, tương lai chói lọi như thường các đại biểu vẫn làm ở lễ tốt nghiệp, Jobs đã nói: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish”). Bởi vì chỉ có mạo hiểm, mơ ước, và sống đúng với đam mê của mình, mới có thể thật sự thành công và mãn nguyện”.

Video bài phát biểu này của Steve Jobs tại lễ tốt nghiệp Stanford 2005
Phần 1:

Phần II:

Câu chuyện đầu tiên - “kết nối các sự kiện”

Tôi bỏ học ở trường ĐH Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học ?

Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một SV trẻ mới tốt nghiệp ĐH, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi. Bà tin rằng nên để những người có bằng ĐH mang tôi về nuôi và đã sắp xếp sẵn mọi thủ tục cho con với 2 vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái.

Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có muốn nhận không?” Họ vui mừng đồng ý ngay. Khi mẹ đẻ mới biết bố mẹ tôi chưa bao giờ tốt nghiệp ĐH, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ khi bố mẹ tôi hứa sau này sẽ cho tôi vào ĐH.

17 năm sau, tôi vào ĐH thật. Nhưng tôi lại ngu ngốc chọn một trường đắt tiền ngang với Stanford, và toàn bộ số tiền ít ỏi của bố mẹ tôi, những người lao động chân tay, đổ vào trả tiền học.

Sau sáu tháng, tôi thấy việc đầu tư như vậy thật vô nghĩa. Tôi không biết mình muốn làm gì và cũng không biết trường ĐH sẽ giúp mình như thế nào. Thế mà tôi vẫn ngồi đây, tiêu tốn những đồng tiền bố mẹ bỏ bao mồ hôi công sức cả đời mới kiếm được. Tôi quyết định bỏ học và tin rằng, mọi thứ rồi cũng được thu xếp ổn thoả. Lúc đó thật sự rất run, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng, đấy là quyết định đúng đắn nhất của đời mình. Ngay khi quyết định bỏ học, tôi đã bỏ những môn bắt buộc mà mình không thích và bắt đầu kiếm các lớp có vẻ thú vị hơn.

Tôi không được ở KTX, vì vậy tôi ngủ ở sàn nhà phòng các bạn, trả vỏ lon Coca để lấy 5 cent mua thức ăn, và đi bộ hơn 10 cây số dọc thành phố vào các ngày chủ nhật để đến ăn một bữa làm phúc hàng tuần của đền Hare Krishna. Tôi thật sự thích cuộc sống đó. Và chính những gì đã xem, nghe, thấy, khám phá bằng trí tò mò và tri giác của tuổi trẻ…lúc đó đã biến thành những kinh nghiệm quý báu cho tôi sau này.

ĐH Reed lúc đó có trường học dạy thiết kế thư pháp, có lẽ là đỉnh nhất trong cả nước. Mọi mẫu chữ trên các poster, biển hiệu… xung quanh trường đều rất được thiết kế rất đẹp.

Lúc ấy, coi như đã bỏ học và không phải học những môn bắt buộc nữa, tôi quyết định chọn lớp học về mẫu chữ mỹ thuật để tìm hiểu cung cách thiết kế. Tôi đã tìm hiểu về các mẫu chữ serif, san serif, về các khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ, về các phương cách làm cho kiểu in (typography). Những kiểu cách vẽ chứ đó thật gợi cảm, tinh tế, giàu lịch sử. Chúng mê hoặc tôi từ lúc nào không hay.

Những thứ viển vông này chắc chẳng đem lại một ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi. Thế nhưng 10 năm sau, khi bắt đầu thiết kế chiếc máy tính Macintosh đầu tiên, tất cả quay trở lại. Chúng tôi đã dồn hết kiến thức của mình vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp.

Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi ĐH, chiếc Mac bây giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy? Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng.

Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường. Vì vậy, các bạn phải tin tưởng rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó - linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân quả…bất kỳ cái gì. Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó đã tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời mình.





Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát

Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ tuổi. Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô của bố mẹ tôi hồi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có 2 người biến thành một tập đoàn trị giá 2 tỷ đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao nhất của mình -máy Macintosh - năm trước đó, lúc tôi mới bước sang tuổi 30.

Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu, mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra khỏi công ty, khi 30 tuổi.

Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với các bậc tiền bối, đã bỏ lỡ cơ hội khi nó đến tầm tay. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce và cố gắng nói lời xin lỗi vì đã làm hỏng mọi chuyện. Là một trường hợp thất bại mà công chúng đều biết đến, thậm chí tôi còn nghĩ đến việc bỏ chạy khỏi thung lũng nơi mình sống.

Nhưng rồi có một điều mà dần dần tôi nhận ra - tôi vẫn rất yêu những việc mình làm! Những biến đổi ở Apple đã không hề làm giảm sút niềm đam mê đó. Tôi đã bị từ chối, nhưng vẫn yêu. Vì thế, tôi quyết định làm lại.

Lúc đó, tôi không thể nhận thức được rằng, chính việc bị đuổi khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất đã diễn ra trong đời. Những gánh nặng của vinh quang được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhõm khi bắt đầu lại từ đầu và không chắc chắn về mọi thứ. Tôi được tự do bước vào thời kỳ sáng tạo nhất của cuộc đời.

Trong vòng 5 năm sau đó, tôi bắt đầu một công ty tên là NeXT, một công ty khác tên Pixar, và đem lòng yêu một người phụ nữ tuyệt vời sau này đã trở thành vợ tôi.

Pixar bắt đầu sản xuất các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính đầu tiên của thế giới, bộ phim Câu chuyện đồ chơi (Toy Story), và bây giờ đã trở thành một trong những xưởng sản xuất phim hoạt hình thành công nhất thế giới.

Vật đổi sao dời, cuối cùng thì Apple lại mua lại NeXT và tôi trở về Apple, sử dụng chính những công nghệ đã phát triển ở NeXT vào phục hưng lại cho Apple. Tôi và Laurence đã cùng nhau xây dựng một gia đình đầm ấm.

Tôi tin chắc rằng, những điều kỳ diệu trên đã không xảy ra nếu tôi không bị đuổi khỏi Apple. Đó là một liều thuốc đắng, nhưng đúng là bệnh nhân cần có nó. Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin.

Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là việc tình yêu những việc mình làm. Bạn cũng vây, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi. Bạn cứ tìm đến khi bao giờ thấy, đừng dừng lại.



Câu chuyện thứ ba: Cái chết

Khi 17 tuổi, tôi đọc một câu rằng: “Nếu ngày nào bạn cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó bạn sẽ đúng”. Câu nói đó để lại ấn tượng lớn với tôi, và trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi ngày để tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sắp làm không?” Và khi nhận ra câu trả lời là “không” ngày này qua ngày khác, tôi biết mình cần thay đổi điều gì đó.

Ghi nhớ rằng “một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi” là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời.

Bởi vì hầu hết mọi thứ - những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại - tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim.

Một năm trước đây, tôi bị chẩn bệnh ung thư. Tôi đi soi người lúc 7h30 sáng và phát hiện có một khối u trong tuyến tuỵ. Lúc đó, tôi còn chẳng hiểu tuyến tuỵ là gì. Bác sĩ bảo rằng chắc là một loại ung thư không chữa được, và tôi chỉ sống được 3-6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp lại mọi công việc, có thể ngầm hiểu như thế là chuẩn bị mọi thứ trước cái chết. Có nghĩa là phải gói gọn những điều muốn nói với các con trong 10 năm tới trong vòng một vài tháng. Có nghĩa là đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thoả để cả mọi thứ đều dễ dàng suôn sẻ khi tôi ra đi.

Cả ngày hôm đó tôi nghĩ đến lời chẩn bệnh. Tối đó tôi lại ngồi khám, người ta cho đèn nội soi vào cổ họng xuống dạ dày và ruột non, lấy kim châm vào tuyến tuỵ để lấy ra một số tế bào từ khối u. Lúc đó tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi kể lại lúc đó khi các bác sĩ soi các tế bào dưới kính hiển vi họ đã bật khóc vì phát hiện ra đây là một trông số rất ít loại u ác tính có thể chữa bằng phẫu thuật. Tôi đã qua phẫu thuật và giờ thì khoẻ rồi.

Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn khỏi nó. Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi Cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy.

Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn.Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi.

Khi tôi còn trẻ, có một tuyển tập tuyệt diệu tên là Catelogue toàn trái đất, được coi như cuốn sách gối đầu giường của thế hệ chúng tôi. Một tác giả tên Stewart Brand đã viết cuốn sách này, và ông đã làm cho nó vô cùng sống động bằng những chấm phá lãng mạn của mình trong đó. Đó là những năm cuối thập kỷ 60, khi chưa có máy tính cá nhân, nên được tạo nên hoàn toàn bằng máy chữ, kéo, và máy chụp ảnh polaroid. Nó giống như một Google trên giấy vậy: rất lý tưởng, tràn đầy các công cụ hay ho và ý tưởng vĩ đại.

Steward và nhóm của ông đã cho ra đời một vài số Catelog toàn trái đất. Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70, lúc đó tôi bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở bìa sau cuốn tuyển tập có bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành. Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish). Đó là lời tạm biệt của họ trước khi kết thúc. Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân. Và bây giờ, khi các bạn tốt nghiệp và bước đến những chân trời mới, tôi cũng chúc các bạn như vậy.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

7 nguyên tắc sống của người giàu

Những nguyên tắc sống của người giàu mà ông Ngô Quang Hùng nêu ra dưới đây có thể là "cẩm nang" cho những ai khao khát làm giàu.

Ông Ngô Quang Hùng nhắn nhủ với những ai nuôi trí làm giàu: "Muốn bay như đại bàng thì không nên chơi với bầy gà, muốn thành công phải chơi và học hỏi với người thành công". (Ảnh: Phương Hạ)
Ông Ngô Quang Hùng nhắn nhủ với những ai nuôi trí làm giàu: "Muốn bay như đại bàng thì không nên chơi với bầy gà, muốn thành công phải chơi và học hỏi với người thành công". (Ảnh: Phương Hạ)


1. Rõ ràng. Biết mình muốn gì? Mục tiêu trong từng giai đoạn là gì?

2. Tập trung: Khi đã có mục tiêu phải toàn tâm toàn ý. Khi tập trung cao độ sẽ lóe lên những ý tưởng táo bạo.

3. Ra quyết định: không phải mọi quyết định đều đúng nhưng thời gian sẽ chứng minh cho bạn thấy đa số quyết định là đúng.

4. Làm việc chuyên nghiệp: Việc ra một đồng, cũng phải làm chuyên nghiệp.

5. Lời nói đi đôi với việc làm: Nói những điều mình làm và làm những gì mình nói.

6. Tập-Tập-Tập
Trước khi bắt tay vào làm bất cứ việc gì, đặc biệt là kinh doanh, các bạn đều phải tập. Sau lần tập thứ nhất, bạn sẽ mắc lỗi. Sau lần tập thứ 2 mắc lỗi ít hơn. Sau lần tập thứ 3, bạn mới có thể thành công. Kinh doanh ảo về bất động sản theo quy tắc 100-10-3-1 là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Thành công là sự nở hoa trong nhọc nhằn.

7. Khi thất bại, hãy tự an ủi mình bằng cách đưa ra 4 điều tự vấn:
+ Mình đã học được điều gì tuyệt vời từ sự việc này?
+ Số tiền mình mất là một phần hay là tất cả tài sản của mình?
+ Mình chỉ mất tiền chứ không mất sinh mạng
+ Kẻ lấy trộm là nó chứ không phải là mình

"Làm việc chăm chỉ không bao giờ có thể giàu có, làm việc khôn ngoan mới nhanh giàu. Và cách làm giàu khôn ngoan nhất là làm theo người giàu", ông Ngô Quang Hùng - giám đốc Công ty tài chính 115, người rất thành công trong kinh doanh tài chính và BĐS, chia sẻ bí quyết với những ai muốn nhanh chóng trở thành triệu phú."

Đọc thêm về ông tại http://vtc.vn/1-276491/kinh-te/cach-lam-giau-khon-ngoan-nhat-la-lam-theo-nguoi-giau.htm

Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

7 nguyên tắc đổi mới của Steve Jobs

Để thành công cần rất nhiều yếu tố, tuy nhiên hãy nhìn vào những nguyên tắc chính của những người thành đạt để xem ta còn thiếu những gì? Dưới đây là 7 nguyên tắc của Steve Jobs - CEO huyền thoại của Apple:

1. Làm những gì bạn đam mê (Do what You Love).
2. Tạo nên sự khác biệt (Put a Dent in the Universe).
3. Vận động bộ não (Kick-Start Your Brain).
4. Bán ước mơ, không phải bán sản phẩm (Sell Dreams, Not Products).
5. Nói "Không" với 1.000 thứ (Say No to 1,000 Things).
6. Tạo ra những kinh nghiệm điên rồ mới (Create Insanely Great Experiences).
7. Làm chủ thông điệp (Master the Message)

Steve Jobs

Lời khuyên của Waren Buffet trong kinh doanh

Hãy lắng nghe những lời khuyên hữu ích của Waren Buffet trong kinh doanh
VỀ KIẾM TIỀN: đừng bao giờ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất. Hãy đầu tư để tạo ra nguồn thứ hai.

VỀ TIÊU TIỀN: nếu như bạn cứ mua những thứ bạn không cần thì sớm muộn gì bạn cũng phải bán những thứ mình cần.

VỀ TIẾT KIỆM TIỀN: không nên tiết kiệm những khoản còn lại sau chi tiêu, mà hãy tiêu những khoản còn lại sau khi tiết kiệm.

VỀ MẠO HIỂM: đừng bao giờ thử độ sâu của dòng sông bằng cả hai chân.

VỀ ĐẦU TƯ: đừng bao giờ cho hết tất cả số trứng vào một rổ.

VỀ SỰ KÌ VỌNG: Trung thực là một món quà vô cùng đắt giá và đừng mong chờ chúng từ những kẻ rẻ tiền.


Warren Edward BuffettWarren Edward Buffett sinh ngày 30 tháng 8 năm 1930 tại Omaha, bang Nebraska, Hoa Kỳ, là một nhà đầu tư, doanh nhân và nhà từ thiện người Hoa Kỳ. Ông là nhà đầu tư thành công nhất thế giới, cổ đông lớn nhất kiêm giám đốc hãng Berkshire Hathaway, và được tạp chí Forbes xếp ở vị trí người giàu thứ hai thế giới sau Bill Gates với tài sản chừng 27 tỉ USD. Ông được gọi là "Huyền thoại đến từ Omaha" hay "Hiền tài xứ Omaha", rất nổi tiếng do sự kiên định trong triết lý đầu tư theo giá trị cũng như lối sống tiết kiệm dù sở hữu khối tài sản khổng lồ. Chẳng hạn tiền lương năm 2006 của ông chỉ là 100 nghìn USD, một con số rất nhỏ so với các nhà quản trị ở các hãng có cùng tầm cỡ Berkshire Hathaway; còn hai năm 2007 và 2008 ông chỉ nhận mỗi năm tổng cộng 170 nghìn USD trong đó lương cơ bản đã là 100 nghìn
Đọc thêm về Warren Edward Buffett tại Wikipedia

Bí quyết 90-10

 Bí quyết đó là gì?

10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.

90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.

Bí quyết 90-10


Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :

Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra.

Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.

Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?

A. Tại tách cà phê chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?

Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.


Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công!

Bài học thành công: "mài vũ khí "

Ngày xưa, có một tiều phu khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. 

Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt. Chính vì lý do đó mà người tiều phu đã làm việc hết sức mình.

Ông chủ đưa cho ông một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, người tiều phu mang về 18 cây.
Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế”, ông chủ khích lệ.

Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, người tiều phu gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng anh ta chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng anh cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.

Tôi đã đánh mất sức mạnh của mình”, người tiều phu nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế.

Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là vào khi nào”, ông chủ hỏi. “Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây”.


Bài học thành công của bác tiều phu

Cuộc sống của chúng ta cũng giống như người tiều phu kia, đôi lúc chúng ta quá bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại “vũ khí” và bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình bằng các hình thức thư giãn, thiền, đọc sách, học thêm các kỹ năng sống và tu luyện để hoàn thiện bản thân. Hãy sử dụng những công cụ tốt nhất, đổi mới những công cụ đó để làm việc ngày càng hiệu quả hơn.

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

9 bí quyết thành công của người giàu nhất châu Á - Li-Ka-Shing

Li Ka-shing (Lý Gia Thành) sinh ngày 29.7.1928 ở Triều Châu, Quảng Đông, Trung Quốc. Năm 1940, cha của ông đưa cả gia đình đến Hong Kong tị nạn. Sống nhờ gia đình một người thân giàu có, chứng kiến cảnh bị hắt hủi, Lý đã nung nấu một ý chí quyết tâm tạo chỗ đứng cho mình trên thế giới. Sau khi cha chết do làm việc cận lực, Lý đã phải bỏ học và lao vào làm việc để kiếm tiền. Từ đây, Lý Gia Thành bắt đầu chuyến phiêu lưu chinh phục đỉnh cao quyền lực, và trở thành người giàu nhất châu Á (tài sản hiện nay là 21,3 tỷ) và đứng trong Top 20 người giàu nhất hành tinh. Vậy bí quyết của người đàn ông đứng đầu một công ty có 260.000 nhân viên, hoạt động ở 55 quốc gia này là gì?

Li Ka-shing (Lý Gia Thành)




1/- Phải biết tạo dựng sự nghiệp riêng
Chỉ có một cách duy nhất kiếm được nhiều tiền trong thương trường là tạo dựng sự nghiệp riêng cho mình. Những người muốn kinh doanh thành công cần phải chọn cho mình một ngành nghề mà mình thành thạo và hiểu biết rõ. Ngay từ nhỏ, Lý Gia Thành đã biết cách kiếm tiền: Năm 14 tuổi, bố ông chết, nên ông đành phải bỏ học đi làm thuê nhiều việc, nhưng ông đã hiểu rõ hơn ai hết việc kiếm tiền không phải là dễ.
Trong khi những người khác làm việc 8 tiếng đồng hồ thì ông làm việc 16 tiếng. Chính sự cần cù, chăm chỉ, không ngừng học hỏi, nên chỉ một thời gian sau, cậu bé Lý đã tạo được năng suất lao động gấp 7 lần, so với những người lớn tuổi trong cùng công ty Ngũ Kim chuyên về đồ nhựa. Năm 18 tuổi, Lý đã được đề bạt làm giám đốc bộ phận và hai năm sau thì được bổ nhiệm làm tổng giám đốc. Tuy nhiên, Lý luôn nung nấu tạo dựng sự nghiệp cho riêng mình. Mặc dù ông chủ luôn mong muốn cậu ở lại điều hành công ty nhưng Lý Gia Thành đã quyết chí ra đi để tạo lập sự nghiệp riêng.
Năm 1950, ông Lý đã thành lập công ty sản xuất đồ nhựa Trường Giang, sau khi đã nghiên cứu kỹ về triển vọng của ngành và bắt đầu con đường chinh phục thành công. Với 6 năm làm thuê, ông đã học tập và quan sát được rất nhiều điều, đồng thời vận dụng tài tình vào công tác quản lý ở Trường Giang. Mặc dù trải qua vô vàn sóng gió, nhưng với tinh thần tiến thủ, sáng tạo và uy tín, ông Lý đã lèo lái con thuyền doanh nghiệp vượt qua bão tố. Không những thế, ông còn mở thêm nhiều công ty, và thâu tóm nhiều doanh nghiệp khác, để đưa công ty của mình trở thành công ty hùng mạnh hàng đầu khu vực về đồ nhựa, bất động sản, truyền thông và vận chuyển.


2/- Kiên nhẫn và chờ đón thời cơ
Với phương châm, “mười năm lao động, một năm thu hoạch”, ông Lý cho rằng, muốn thành việc lớn không thể nóng vội được, mà phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ và tạo cơ hội. Điều đó đã được Lý Gia Thành vận dụng vào chiến lược xây dựng các tòa cao ốc. Vào năm 1980, ông Lý đã đưa ra một kế hoạch đầy tham vọng, địa bàn dùng để xây dựng công viên Hoa Phố là điểm bến thuyền cũ của Hoàng Phố. Theo điều lệ của chính quyền Hong Kong thì khi dùng đất công nghiệp vào xây dựng nhà ở, văn phòng thì sẽ phải Li-Ka-Shing đền bù khoản chênh lệch. Lúc đó, giá nhà đất ở Hong Kong lên cơn sốt, nếu theo giá cả đã ký trong hợp đồng công ty Hòa Hoàng thì ông Lý phải đền bù 28 tỷ dollars Hong Kong. Ông Lý nghĩ rằng, việc đền bù này sẽ ảnh hưởng đến tài chính của công ty và cần phải chờ thời cơ bong bóng nhà đất hạ xuống. Quả thực, cuối năm 1981, giá nhà đất đã rớt thê thảm, ông Lý đã chớp thời cơ bàn bạc với các nhà chức trách, kết quả là ông chỉ phải trả có 3,9 tỷ dollars HK, để được quyền khai thác xây dựng nhà ở.
Nhờ có chiến lược khôn ngoan này, Lý đã giảm được giá thành xây dựng mỗi mét vuông là 100 dollars HK, và giúp công ty kiếm được một khoản lãi kếch sù.


3/- Cần kiệm
Tiết kiệm là điều kiện cần có để thành công trong thương trường. Ông Lý cho rằng, là thương nhân phải nghiêm túc ghép mình vào khuôn khổ, không được lãng phí, dù là đời tư hay nghiệp vụ, hãy kiếm tiền trước rồi mới tính đến chuyện tiêu tiền. Đó là điều kiện tốt nhất cho những người thành công. Có một câu chuyện lưu truyền trong giới thương nhân Hong Kong về tính tiết kiệm và sử dụng tiền nổi tiếng của ông Lý như sau: một hôm, vô tình một đồng tiền kim loại từ trong túi ông Lý rơi ra, nếu như nhiều doanh nhân khác, chắc chắn họ sẽ bỏ đi. Tuy nhiên, ông Lý đã cúi xuống nhặt, nhưng không nhặt được. Một người bên cạnh đã nhặt giúp ông và lịch sự đưa trả cho ông. Ông Lý đã đưa cho người đó 100 dollars Hong Kong để tỏ lòng biết ơn. Người đó hỏi lý do, ông trả lời: “Nếu không nhặt đồng tiền kim loại thì sẽ bỏ phí, còn nhặt được tôi sẽ có cách dùng để nhân số tiền đó lên thành nhiều lần. 100 dollar cũng rất có ích nếu ông biết cách sử dụng. Tác dụng của đồng tiền không phải để dành mà là để sử dụng”.


4/- Tận dụng cơ hội để bành trướng doanh nghiệp
Theo ông Lý, nếu muốn thành công thì không nên xem nhẹ hoặc bỏ sót bất cứ cơ hội mở rộng hợp pháp nào. Nhưng mặt khác, thương nhân cũng luôn cần bảo vệ mình, không bị cám dỗ bởi những kế hoạch mở rộng mù quáng mà mình chưa có sự hiểu biết hoặc suy nghĩ kỹ càng. Thương nhân cần phải không ngừng tìm tòi những biện pháp mới để cải tiến sản phẩm, phương thức phục vụ khách hàng, nhằm nâng cao năng lực sản xuất, tiêu thụ sản phẩm và hạ giá thành sản xuất. Khi có thời cơ quan trọng, và làm ăn thuận lợi, thì không được ngủ quên trên chiến thắng mà không nghĩ đến những biện pháp phát triển. Khi gặp khó khăn thì không hoang mang dao động, và tránh đi lệch phương hướng.


5/- Cần cù lao động và tự kiểm soát nghiệp vụ
Ông Lý luôn nghĩ rằng, là thương nhân cần phải tự mình kiểm soát nghiệp vụ và không thể trông chờ vào đội ngũ giới chức giúp việc, đang nghĩ rằng, họ đều có thể làm việc và suy nghĩ như mình, bởi nếu làm được như vậy họ sẽ chẳng bao giờ làm công cho mình. Là ông chủ cũng phải không ngừng lao động. Nhiều người cho rằng, trở thành tỷ phú là do vận may, nhưng Lý Gia Thành không đồng tình với quan điểm này. Ông cho rằng thành công chủ yếu là do lao động mà có, và không bao giờ mê tín dị đoan.
Đặc biệt là đối với những người chưa thành công, thì 100% thành công là do lao động. Năm 1981, để giải tỏa những nghi ngờ về vận may của mình, Lý Gia Thành cho rằng, 20 năm đầu đời 100% thành quả của ông là nhờ vào bàn tay lao động; từ năm 20 đến 30 tuổi sự nghiệp của ông đã có chút nền tảng, trong sự thành công của 10 năm đó có 10% là do vận may đem lại, còn 90% là do lao động mà có. Và tỷ lệ này tăng lên dần và chiếm khoảng 40-50% tính đến nay. Tuy nhiên, những vận may đó là do mình tự tạo ra, nếu không biết nắm bắt thì nó cũng sẽ bay mất. Ông cho rằng, thời kỳ đầu làm việc chăm chỉ là giai đoạn tích lũy tư bản, giống như Tây phương đã làm để tiến hành cách mạng công nghiệp.


6/- Biết mạo hiểm và nắm bắt thời cơ
Thương nhân phải chấp nhận mạo hiểm, nếu bạn thấy có thể mạo hiểm được thì nên tập trung đầu tư và vay vốn ở bên ngoài để thực hiện dự án. Nhưng khi vay vốn cần phải tìm cách trả vốn nhanh chóng, nếu thất tín sẽ dẫn đến đổ vỡ. Vào năm 1967, tình hình xã hội ở Hong Kong không ổn định, do ảnh hưởng của Cách mạng văn hóa ở Đại lục, nhiều nhà đầu tư mất hẳn niềm tin, nhưng với tiếng Lý Gia Thành thì đây lại là một cơ hội. Ông có cái nhìn xa, rằng Trung Quốc sẽ không để Hong Kong sụp đổ, và nếu sụp đổ thì Bắc Kinh sẽ ra tay cứu giúp. Trong khi các nhà đầu tư tháo chạy, thì Lý Gia Thành đã huy động tất cả các nguồn lực để mua bất động sản với giá rất rẻ, mà những thương nhân khác bán tháo để bỏ chạy.
Thiên tài nắm bắt cơ hội và mạo hiểm đó quả không sai, năm 1970, nhân khẩu ở Hong Kong đã tăng từ 600.000 lên thành 4 triệu người, nhu cầu nhà ở đã tăng gấp nhiều lần, và kết quả là ông Lý đã kiếm được khoản siêu lợi nhuận từ bất động sản.


7/- Không ngừng tìm kiếm thị trường
Thương nhân phải biết không ngừng tìm kiếm thị trường mới, hoặc thị trường chưa phát triển. Phần lớn những người dân địa phương ở khắp nơi trên thế giới đều mong muốn mua được những thương phẩm của người nước ngoài, vì vậy những thương nhân có đầu óc phải hướng về thị trường nước ngoài.


8/- Giữ danh dự
Cần phải giữ danh dự trong công việc, chất lượng sản phẩm của công ty, và chữ tín đối với người tiêu dùng. Thương nhân cần phải quan tâm đến chất lượng sản phẩm và bảo vệ lợi ích của người tiêu dùng. Khi thương phẩm đã được đông đảo người tiêu dùng tín nhiệm, thì lượng đơn đặt hàng sẽ không ngừng tăng lên.


9/- Biết chia sẻ với người nghèo khó
Khi thành công và kiếm được nhiều tài sản thì cần biến những tài sản của mình trở thành một công cụ cải thiện điều kiện sinh hoạt của đông đảo mọi người. Cần nhớ kỹ rằng, mình phải có trách nhiệm với đồng nghiệp, viên chức, cổ động và xã hội. Ông Lý là người kiếm tiền giỏi nhất châu Á, nhưng ông cũng là người có nhiều đóng góp từ thiện nhất.
Cho đến nay, ông đã đóng góp hàng tỷ USD cho các nạn nhân gặp bất hạnh, cho hội người mù châu Á, cho các bệnh viện, nghiên cứu khoa học, phát triển thể thao... cho đến xây dựng trường đại học. Những việc làm kinh doanh và từ thiện của ông Lý đã giúp cho nền kinh tế Hong Kong nhanh chóng phát triển, thúc đẩy xã hội Hong Kong tiến bộ nhanh chóng. Chính vì vậy, năm 1981 ông được nhân dân bầu là “Nhân vật Phong vân”, “Lý siêu nhân”...